Cafe
Hôm nay em có hai bữa cafe, một một mình, một "nhiều mình", gọi thế có thỏa đáng không nhỉ. Em mặc kệ đấy.
Người khá giả
Người khá giả thì chỉ uống ở những quán tầm trung cấp trở lên, những quán với ly pha lê, với ly acrylic, với ly miệng rộng chân thon, búng vào nghe một tiếng coong trong trẻo ngọt ngào như ngọc ngân.
Và người khá giả chẳng mấy khi thấy đó là đồ vật dễ vỡ.
Em ngồi.
Với cuốn truyện ngắn Giả Bình Ao trong tay.
Đối diện là một cặp vợ chồng.
Họ sang, nét sang trọng của dân chơi chính hiệu.
Và đẹp.
Laptop trên bàn, anh chồng đang bấm bấm gõ gõ cái gì đấy, tay nắm chặt tay vợ.
Chị vợ đang nhìn vào màn hình.
Và nhân lúc chồng đang say sưa, chị ngã người ra phía sau, khẽ ngáp một cái.
Và ngay lúc ấy, em gặp ánh mắt chị.
Chán chường hay mệt mỏi, em chẳng thể nào viết thành lời cái cảm giác ấy. Cái cảm giác mà em có thể có khi nhìn vào mắt mấy con thú trong sở thú.
Và bên cạnh họ, cũng có một cặp vợ chồng.
Cũng dân chơi.
Cũng laptop.
Nhưng họ ngồi đối diện nhau.
Và em thấy trong mắt họ, khuôn mặt người kia, trong sáng và bình thản.
Em cảm thấy rất feeling, và lại búng khẽ vào ly mocha một cái.
...
May quá, nó không bể.
Teen
Em là teen chính hiệu, em tạm dùng cái danh từ du nhập từ Mỹ quốc xa xôi để gọi chính mình hôm nay.
Rời khỏi quán to, em tới quán nhỏ.
Gió ngoài đường mát ghê, tóc bay bay nè
Em xinh ghê, mắt sáng nè.
Hì hì
Quán nhỏ là một quán khá nổi thời gian gần đây, mà bằng cách này hay cách khác, em nghe nhiều người kể.
Quán rất teen, vì tòan là teen trong đó.
Teen mặc quần short, áo pull.
Teen vui.
Teen trẻ khỏe.
Teen xinh.
Trong mắt họ, là nụ cười, là bè bạn, là ánh đèn nhảy múa.
Là những trầm lắng bất chợt.
Là những nét môi phóng khoáng.
Là những bá vai.
Những cù lét. Những chòng ghẹo
Em lại cảm thấy vui. Và nhìn xuống cái ly trên tay mình.
Và những cái ly của bạn bè.
Chẳng giống nhau gì cả.
Cái to, cái nhỏ, cái gầy cái béo, cái cao lỏng khỏng cái lùn tịt.
Vậy mà chúng đứng cạnh nhau.
Và phản chiếu những nụ cười.
Sáng như ngọc.
Và em cảm thấy cuộc sống thật muôn màu trong những khoảnh khắc.
Em lại búng ly.
Nó chả thèm kêu.
Em mặc kệ luôn.